Thứ 7 mẹ ở nhà, bày món bún cá kho dứa để cả nhà và Mi đổi món lạ miệng. Đúng là lạ miệng thật, cả nhà ai cũng ăn ngon lành, Mi cũng hào hứng tự xúc ăn, ăn cho bằng hết. Mẹ thấy vui vì Mi ăn ngoan và ăn hết bát luôn. Ăn xong dọn dẹp, cả nhà ngủ trưa, Mi cũng đánh một giấc trưa dài.
Đến 4h chiều, Mi tỉnh giấc ôm bụng than khi mẹ vẫn còn mắt nhắm mắt mở: " Mi đau bụng mẹ ơi, Mi đau bụng ". Mẹ tưởng Mi mè nheo nên thoa thoa cái đít rồi thoa cái bụng an ủi Mi " nằm xuống với mẹ, mẹ móc xai ( mat-xa ) cho, hết đau liền ". Quái lạ, Mi vẫn kêu và quấy khóc. Mẹ tỉnh ngủ hẳn, ôm Mi, sờ tráng thì Mi nóng hầm, kẹp nhiệt tới 38 độ 5 luôn. Sốt thế, bụng khó chịu thế mà Mi vẫn chơi, vẫn ngồi ghế ngoan xem video " mèo con ăn bánh " trên You-tobe. Được 30p thì Mi nóng hơn, khó chịu hơn, mẹ phải vát lên trên vai đi lui đi tới vỗ về cho Mi dể chịu, nhưng không ngờ Mi nôn thốc ra miệng, sộc ra cả mũi, mẹ thực sự hoảng và sợ. Trong khi ngoại loay hoay pha nước rửa cho Mi, lấy áo thay cho Mi, mẹ thì vừa vổ lưng, vừa lau cho Mi mà mắt rớm nước vì quá lo lắng và mất bình tĩnh. Chậc, Mi hỏi: " Mi bị chi rứa mẹ? Mi bị đau chi rứa mẹ? ". Trời ơi, con gái của mẹ sốt thế, mệt thế, bụng cồn cáo thế mà không khóc, không hoảng lại còn bình tĩnh hỏi mẹ như vậy nữa... Để trấn an, mẹ bảo " Mi bị mệt bụng, Mi bị ọe đó, để mẹ xức đầu và lau người cho Mi". Mi liền " Áo ẹ rồi, mẹ thay áo cho Mi, thay áo cho mẹ nữa kìa "...
Sau khi thay đồ sạch sẻ, mẹ chỉ dám cho con uống nước lọc và thuốc hạ sốt, con gái vẫn ngoan, đòi vô giường nằm nghỉ " Mẹ bầm Mi vô giường, Mi nằm nghỉ mẹ "... Con lại khó chịu và than đau bụng; mẹ lại vác con lên vổ về thôi, chờ đợi xem thuốc có tác dụng không?! ... chưa kịp thì 10p sau con lại ói lần nữa, lần này dữ dội hơn, trong bụng không còn gì, toàn là nước, thuốc vừa uống cũng trôi ra hết trơn, mặt phờ phạt, tái mét, nước mắt nước mũi nhể nhãi. Trông con gái mẹ mới tội nghiệp làm sao ... Ấy vậy con vẫn như lần trước, hỏi mẹ " Mi bị chi rứa mẹ, Mi bị chi rứa? vì dăng (răng) mẹ khóc ". Con gái còn ôm mẹ, còn lấy cái khăn xô mẹ đang cầm trên tay tự lau miệng con và lau tay cho mẹ đang còn dính bẩn. Con lại nhắc: " mẹ .. thay áo ... cho Mi, áo ... ẹ ... hết rồi, mẹ ... thay áo mẹ nữa ... kìa ". Ôi con yêu, mẹ thật ngạc nhiên trước sự can đảm và bản lĩnh của bé con 2 tuổi. Mẹ chỉ biết cố gắng trấn an con và trấn an cả mình nữa.
...
2h sau dì Trang về, vào phòng thăm Mi, Mi đang ngủ lơ mơ thì đòi uống nước, lồm cồm ngồi dậy thấy dì Trang, Mi: "Nước, Mi khát nước, Mi mệt cái đầu ". Dì Trang muốn bế Mi để cho uống nước thì Mi: " Mi ngồi cũng được, để Mi tự ... "
...
Tối mẹ định bụng đưa con đi bệnh viện ngay, nhưng con có hạ sốt, đở mệt và ăn được chút cháo loãng, 1 hủ sữa chua, còn đòi ăn thêm. Mẹ, ngoại và dì Trang cũng khá yên tâm, nên dổ dành con ngủ. Mi: " mẹ móc-xai cho Mi ngủ, Mi đau tráng, mẹ xoa tráng cho Mi " ... Mèo con cũng ngũ ngoan.
...
11h khuya, con sốt cao trở lại, vừa dán miếng hạ sốt, mẹ vừa thay khăn mát, liên tục lau người cho con, cả đêm không bớt, lo lắng vô cùng, nhìn đồng hồ chỉ mới 2h sáng. Mong thời gian mau qua, cho trời mau sáng mà đưa con tới viện.
...
Trời cũng sáng.
Vừa bước xuống giường, Mi đã lần lượt khoe với mẹ, với ngoại, với dì Troang:" Mi hết đau 'táng' (tráng) rồi..., Mi hết bị mệt rồi... ". Hết đâu mà hết, Mi vẫn còn sốt 38 độ cơ...
Mẹ và dì Trang đưa con đi, trời nắng, đường xa quá chừng... 30 p rồi cũng tới nơi. Mi đã vội hỏi: " bác 'zí' mô rồi mẹ? bác 'zí' mô dì Troang? "
Ngồi đợi đến lượt khám, vẫn đang sốt mà cái miệng của Mi không khỏi tía lia, cả phòng đợi hướng mắt vào Mi mà thán: " Bòa giòa quá trời ơi ".
Chuyện là, đang uống sữa, Mi đòi tè, dì Trang phải bế đi tìm toilet, cực nổi chỉ có mỗi toilet nam, tìm mãi chẳng thấy toilet nữ, dì Trang làm đại trong phòng nam luôn. Tè xong, Mi oang oang cái miệng: " Rửa đít cho Mi, rửa đít ". Mấy cô ý tá, mấy cô chú phụ huynh ngó Mi cười ngặt ngoẽo. Mẹ phải chạy đi nhúng khăn ướt lau cho, vẫn chưa chịu, vẫn cứ đòi " Rửa đít, mẹ rửa đít "... Xong, lại đòi rửa tay:" mẹ rửa tay cho Mi, rửa tay xà phòng "... và tự nhận: " Em Mi bòa giòa ". Ôi trời, cả phòng đợi lại được thêm trận cười ... Tia được cái cân đặt giữa lối đi vào phòng khám, Mi: " Mẹ cho Mi đứng lên coai ", rồi: " Tới mẹ đứng lên Mi coai "...
Cuối cùng cũng tới lượt khám của Mi, cô y tá đưa giấy khám cho Mi, Mi cầm lấy hai tay và: " Cám ơn cô", quay qua mẹ: " bác 'zí' mô mẹ? "...
Ngồi trước mặt bác sĩ, Mi nhoẻn miệng cười trừ, vì biết sắp có gì đó không ổn. Mặt bắt đầu nhăn nhó, nhìn mẹ dáo dát rồi la toáng lên vì cái ống nghe lạnh ngắt áp vào ngực. Bác sĩ và mẹ rối rít động viên Mi. Khám xong, nước mắt ngắn dài; chìa tiếp bàn tay ra, chỉ chổ ngón giữa ở tay phải rồi nhìn bác sĩ" " Mi đau ở đây nữa nè, Mi bị kẹp tay. Cửa kẹp tay Mí" ( cái vết thương đã lành lâu rồi cũng khoe, haiz... ). Được bác sĩ coi, rồi bóp bóp, nắn nắn cái tay mới chịu cười trở lại. Nghe bác sĩ dặn dò xong Mi vòng tay: " Mi cám ơn bác 'zí' ", " Bye, bác 'zí' "... Mẹ hú hồn khi bác sĩ kết luận Mi bị ngộ độc thức ăn nhẹ và cần được xổ giun. Phù zzz...
...
![]() |
| Mi vừa đi gặp bác 'zí' về |
![]() |
| Vẫn còn hơi buồn |
![]() |
| Sốt 38 độ đấy mà vẫn làm loa kêu " 1,2,3 ... 'Vật' (Phật) ơi ... " |
![]() |
| Kêu ' Vật ' rồi cười ... |
Thế là kết thúc 2 ngày dài Mi bị đau...Sút hơn 1kg.
Mẹ chừa luôn tất cả các món liên quan tới bún với Mi.





10 nhận xét:
kaka. chừa bún cá kho dứa nhé. E Mi làm cả nhà mệt ngu luôn đó. Thấy cái mặt bị ốm thiệt là ốm.
Chừa rồi, chừa rồi dì Toang.
Viết xong đọc lại còn thấy con mèo tội nghiệp ghê ghớm... Thương quá khi con đau!
Lần đầu vào Blog Mi's, thấy dễ thương quá trời :D
Cám ơn Cô/chú Aries đã khen!
Cho Mi hỏi Cô/chú là ai thế, có quen Mí và mẹ Na hem nè? :D
Mẹ Thổ cột tóc cho Mi kiểu ni xinh đấy nhỉ :D
Kiểu tóc này, trông Mi nhu mì và hiền hơn mấy kiểu trước đó chú Hia. Mi có vẻ bớt lí lắc hơn.
Nhưng mà chỉ là thấy thế thôi, chứ Mi vẫn là Mi hahaha :P
@LE Huy: ko phải mẹ Chảo cột mô, Dì Troang đó nhá
@Quatmo: Ghê chưa, chỉnh liền á hỉ. Dì Troang thiệt là ghê ghớm á, lâu lâu cho mẹ Na cướp công miếng cũng đc mà... Nói lộ ra chi dị với chú Hia ghê :P
Haha có khi ngoại cột cũng nên :D
Gần 3 năm qua, mẹ Na không update Blog của em Mi. Mẹ Na hư quá chú Hia, dì Troang ơi....
Đăng nhận xét