RSS
  Ôi,
  Suốt 2 tuần em Mi bị viêm mắt mà không khỏi, đến nổi phải đi tái khám để làm tiểu phẩu. Thương quá chừng, vào phòng tiểu phẩu, bố Hia lãnh nhiệm vụ giữ hai tay, hai chân và thân dưới của con; mẹ giữ cái đầu và liên hồi động viên, truyền hơi ấm cho con để con cảm nhận được mẹ vẫn ở bên con. Nhìn tay bác sĩ thao tác thật đơn giản, nhẹ nhàng nhưng cả bố và mẹ đều hoảng bởi từ mắt của con bao nhiêu là máu phun ra. Dù sợ, dù thương, dù xót lắm lắm mà mẹ và bố vẫn cố bình tĩnh giữ chặc con để cho bác sĩ hoàn thành nhiệm vụ. Con gái khóc đến tím người, khóc với nổi sợ hãi vô cùng. Chỉ 5-10 p gì đó thôi mà bố mẹ tưởng chừng lâu lắm, nhưng mà cuối cùng cũng xong. " Mẹ ơi, mẹ ôm Mi đi, mẹ ôm Mi đi mẹ, Mi sợ lắm ". Vừa ôm, vừa vỗ về mà mẹ quên mang cả giầy luôn, bế con ngồi ngoài dãy ghế đợi với không khí thoáng hơn thì con gái mẹ mới đở sợ và hết khóc. Mắt vẫn lưng tròng mà không quên vòng tay cám ơn bác sĩ và tạm biệt bác sĩ để chuẩn bị về.
  Mắt con vẫn cần được chăm sóc, bổ sung vitamin A và nhỏ thuốc. Ngoại có việc phải về  Huế, thế là em Mi được ngoại nai theo. Đúng vào thời gian mẹ bận thi mấy môn để trở thành giảng viên, dự án mẹ quản lí lại trong giai đoạn bận rộn nữa .... Tận dụng thời cơ mẹ tập cho Mi lại xa mẹ để duy trì tính độc lập đấy. Thế là đã 10 ngày trôi qua khôgn cso con, mẹ cũng hoàn thành tốt những môn thi và công việc của dự án rồi. Nhưng về nhà chỉ cso một mình mới nhớ con khôgn thể tả. Vừa nằm võng xem phim, vừa ôm em heo vào lòng cho đở nhớ con yêu. Nhấc điện thoại bấm số của ngoại để được nói chuyện với con, mẹ chưa kịp hỏi con gái thì con đã nhí nhố " mẹ Na à! mẹ ăn cơm chưa mẹ? Mẹ nhớ Mi nhiều không mẹ? Mi ngoan kawms, Mi nhớ mẹ lắm. bố Hia mô rồi mẹ? Bố Hia đi làm chưa về ảh mẹ? Bố Hia có nhớ Mi không mẹ? Mi dập máy đây. Chúc mẹ na ngủ ngon nghe, bye mẹ na nghe!" @@. Trời ơi, gnhe cái giọng thánh thót tra trắng chịu không nổi luôn. Muốn ôm, muốn cắn con một cái quá chừng à. Mà con gái làm một tràng đến mẹ không kịp nói gì thì con đã chuyển máy cho ngoại rồi... ui chà, ít ra cũng đở nhớ con hơn rồi :)).
  Xa con không đơn giản là chỉ tập cho con độc lập cảm xúc mà cũng tập cho mẹ luôn đó con gái. Xa con yêu mới khó khắn biết mấy. Làm xong việc mẹ tranh thủ viết vài dòng lưu lại để đánh một dấu mốc khác về sự phát triển của con yêu.
Chúc con gái yêu dấu của mẹ ngủ thật ngon nhé!
Mẹ yêu con vô cùng!
Hôn con yêu,

0 nhận xét:

Đăng nhận xét